Cảm xúc

Bài biểu cảm thứ nhất: Sự cao cả của nghề trồng người

Dân tộc ta có truyền thống ” Tôn sư trọng đạo “, được truyền từ bao đời nay. Thế hệ trước truyền lại cho thế hệ sau. Truyền thống này được gìn giữ và phát triển từ bao thế hệ người Việt Nam. Từ xưa, ca dao nước ta có câu:

Mẹ cha công đức sinh thành

Ra trường thầy dạy học hành cho hay.

     Ngày nhà giáo Việt Nam được coi trọng như vậy bởi người thầy, người cô luôn gánh vác trong mình một sứ mệnh cao cả. Một điều cao quý là truyền đạo lý, truyền tri thức cho mọi người. Giúp cho các thế hệ học sinh sau này có học vấn, có nhân cách tốt, có ích cho gia đình và xã hội. Một trách nhiệm cao quý mà chỉ có những người thầy, người cô mới có thể thực hiện được.

Người ta thường nói: ” Dẫu đếm hết sao trời đêm nay- Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi- Nhưng ngàn năm làm sao em quên hết công ơn người thầy”. Như vậy ta thấy được công lao to lớn của người thầy, người cô là vô tận, đó là một điều không thể đếm được. Bác Hồ cũng đã từng nói: ” Người thầy giáo tốt dù là tên tuổi không được đăng trên báo, không được thưởng huân chương, song những người thầy giáo tốt là những anh hùng vô danh”. Điều này nói lên sự vẻ vang của mỗi người làm nghề thầy giáo, cô giáo.

Nghề nhà giáo là nghành nghề cao quý nhất trong xã hội. Mỗi người thầy, người cô, mỗi một môn học đều góp phần thắp lửa cho tình yêu nghề sư phạm của mình. Những người dành cả tâm huyết, trí tuệ, không ngại hi sinh, khó khăn mà cống hiến hết sức mình với nghề. Cống hiến hết sức mình vì lợi ích ” trăm năm trồng người “. Tôn vinh những người  thầy, người cô đã trở thành đạo lí làm người của mỗi chúng ta. Đã trở thành một tình cảm  tự nhiên đáng trân trọng.

Mỗi năm, khi đến ngày 20-11 lòng chúng tôi lại dâng lên một cảm xúc khó tả. Một cảm xúc hồi hộp, háo hức. Ngày mà chúng tôi có thể bộc lộ tình cảm yêu thương của mình đối với các thầy cô giáo. Ngày mà chúng tôi có thể trả ơn những ân tình mà thầy cô  đã dành cho chúng tôi. Ngày mà những thầy cô giáo sẽ nhận được tình cảm to lớn của chúng tôi và cả xã hội. Khi đó chúng tôi sẽ nhìn thấy nụ cười dịu dàng, nụ cười hạnh phúc của thầy cô. Khi đó chúng tôi sẽ giúp thầy cô quên đi bao căng thẳng mệt nhọc của công việc, những lo toan hằng ngày. Thầy cô sẽ chỉ đắm mình trong ngày 20-11 ấm áp và đầy tình thương.

Ngày nay, nghề nhà giáo càng ngày càng phát triển. Song cũng để lại bao vấn đề gây thách thức như vấn đề đổi mới cách dạy học, nâng cao chất lượng đào tạo,….cùng bao thử thách khó khăn đang chờ phía trước. Không ai hết ngoài những người thầy, người cô thì không ai có thể gánh vác vai trò cao lớn đó. Người thầy, cô phải bồi dưỡng tri thức, trí tuệ, nhân cách của mỗi con người bằng chính sức lực của mình. Chính vì thế những người làm nghề nhà giáo phải có bản lĩnh , phải giữ được phẩm chất cao quý của nghề, phải luôn luôn yêu nghề. Điều đó quả thật rất khó khăn đối với một người bình thường.

Ngày ngày đi qua, trên gương mặt của mỗi người thầy cô hẳn sẽ chứa đựng bao lỗi khó khăn nhọc nhằn mà mỗi người học sinh như chúng ta sẽ không thể hiểu được. Nhưng chúng tôi, những người học sinh vẫn luôn nhìn thấy được ánh mắt nhiệt huyết với nghề của các thầy cô giáo. Từ đó ta nhìn thấy được truyền thống ” tôn sư trọng đạo ” của nhân dân ta là vô cùng quan trọng. Truyền thống này phải được gìn giữ mãi mãi về sau và không bao giờ thay đổi.

Từ đón ngày 20-11 là ngày vô cùng quan trọng. Khi đó những tình yêu thương, trân trọng và thành kính nhất của các bạn học sinh cũng như toàn thể xã hội sẽ được biểu lộ ra với những người làm nghề thầy giáo, cô giáo. Cảm ơn thầy cô giáo, cảm ơn vì đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng tôi được bay xa.

( Nguyễn Thị Phương Linh B- lớp 7C2 )

Bài biểu cảm thứ hai : Kỉ niệm về thầy cô

“ Với tôi thầy đã chấp cánh tuổi thơ sớm chiều, dù năm tháng dần trôi qua, thầy cô như những người cha mẹ hiền ..”

  Một chút bồi hồi, một chút bâng khuâng, xao xuyến trong tôi dâng chào khi lời ca ấy được cất lên bồi hồi, du dương trong tiết trời hơi se lạnh cuối thu. Đó là những lời ca quen thuộc, trong sáng, đầm ấm và cũng những từ tận đáy lòng của học sinh chúng tôi viết lên nhân ngày “ ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11 “.

Thầy cô – tiếng gọi thiên liêng cao quý đối với mỗi người học sinh. Những người thầy, người cô – những người tần tảo sớm khuya đưa những chuyến đò chở những “ hành khách “ đặc biệt tới bên bờ  tương lai tươi sáng. “ Thầy cô “ là những chuyến đò chở em đến những bến bờ tương lai “. Thầy cô là những người cha, người mẹ thứ hai đang dạy cho những đứa con yêu quý của mình bài học làm người, cho chúng những hành trang vững vàng, chấp cánh cho chúng để một ngày chúng có thể tung bay trên bầu trời rộng lớn.

Thầy cô là ngọn đuốc khai sáng con đường tri thức và thầy cô nắm chật bàn tay bé nhỏ của những đứa con yêu dấu của mình; dịu dàng, ân cần dìu dắt chúng tới tận cuối con đường. Nhà thơ Bùi Đăng Sinh đã từng viết :

“ Đồi cao thắm sắc ti gôn

Trồng hoa thầy đã trồng luôn cả người “

Đúng vậy, thầy cô không chỉ cho ta kiến thức mà thầy cô còn dạy cho ta cách làm người, dạy ta cách sống, cách đối xử tốt đẹp với tất cả mọi người. Thầy cô đã ươm mầm những nhân cách tốt đẹp của con người và chăm sóc, nuôi nấng nó lớn lên từng ngày, từng tháng và rồi mai sau nó sẽ lớn lên, trở nên đẹp đẽ vô cùng. Công ơn thầy cô đối vói chúng ta như trời bể. Nghề giáo đâu phải ai cũng làm được, có mấy ai có thể kiên nhẫn cầm tay một đứa trẻ, kiên trì dạy chúng viết những con chữ đầu tiên trong đời. Có mấy ai có thể ngồi hàng giờ để hướng dẫn một đứa trẻ đọc tròn câu chữ. Có mấy ai có thể thức trắng đêm, để hoàn thành giáo án cho buổi dạy hôm sau. Có mấy ai trên đời này có thể làm được những điều cao cả đó, nếu không có tình yêu nghề tha thiết. Thầy cô đã dạy chúng ta bằng cả tấm lòng và tình yêu vô bờ. Những đứa học sinh ngây thơ chúng em làm sao biết được mỗi lần thầy cô nghiêm khắ, trách phạt là mỗi con dao cứa vào tim, đau xót biết chừng nà, làm sao biết được ẩm sau nụ cười khi chúng em được thành tích tốt là neeimf hạnh phúc khôn cùng. Ngày 20/11- ngày tri ân các nhà giáo Việt Nam đã sắp đến, chúng em, những người học trò, nhừng người mang ơn thầy cô để biết dành những lời cảm ơn nho nhỏ để cảm ơn những gì mà thầy cô đã dành cho chúng em bao năm học qua. Cảm ơn thầy cô- những người đã cho chúng em kiến thức vững vàng để tiến bước vào đời. Cảm ơn thầy cô-những người cha, người mẹ luôn chăm sóc, lo nghĩ cho những đứa con của mình. Cảm ơn thầy cô- những người luôn đứng sau cổ vũ, động viên chúng em bước tới ước mơ của mình. Cảm ơn thầy cô- những người luôn quan tâm, lo lắng, giúp chúng em kiên cường đứng dậy sau những vấp ngã của cuộc đời. Cảm ơn thầy cô- những người đã cống hiến cả cuộc đời mình cho nền giáo dục nước nhà. Và cuối cùng, cảm ơn thầy cô vì đã chọn trở thành….một người thầy!.

( Nguyễn Thị Mai Anh A- lớp 7C2 )

Bài biểu cảm thứ ba :  Mái trường thân yêu

Dưới mái trường thân thương – nơi lưu giữ bao kỉ niệm của tuổi học trò thì cô giáo dạy văn đã để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng tác giả. Trong kí ức của mình, những kỉ niệm về cô cứ thế hiện lên từ những ngày đầu tiên cô học trò nhỏ đặt chân vào ngôi trường trung học phổ thông cho đến những bài giảng đầy nhiệt huyết và yêu nghề của cô giáo. Cái cách cô truyền đạt thật đặc biệt, cô khiến cho học trò tiếp thu không chỉ những bài học trên sách vở mà cả trong cuộc sống. Đó là người thầy mẫu mực có nhân cách cao đẹp khiến cho mỗi học sinh đều cảm thấy hạnh phúc khi được học cô.

Mái trường – Ngôi nhà thứ hai luôn là nơi lưu lại những dấu ấn đáng nhớ nhất cuộc đời mỗi con người. Ở nơi đó, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em gắn bó với nhau như ruột thịt và cùng nhau tạo nên những kỉ niệm khó phai. Suốt những năm tháng cắp sách đến trường, chắc hẳn ai cũng có ấn tượng với một thầy cô giáo nào đó. Những người để lại cho ta kinh nghiệm suốt đời hay vực ta đứng dạy từng những nơi tối tăm, hay đơn giản là cách giảng bài sâu sắc mà không sao quên được. Tôi cũng vậy, suốt ba năm phổ thông cô Hưng dạy văn là người tôi nhớ nhất.Viết về hình tượng cô giáo ngay từ bé chúng tôi đã được nhào nặn trong trí tưởng tượng đó là cô giáo với mái tóc đen dài bóng mượt, cặp gọn gàng bằng một chiếc kẹp giản dị, da trắng môi đỏ, luôn mặc áo dài thướt tha và dáng đi khoan thai, nhẹ nhàng. Với tôi, chắc chắn đó là cô giáo bước ra từ giấc mơ.

Ngày đầu ngỡ ngàng bước vào lớp mười, buổi đầu tiên gặp gỡ, cô bước vào lớp với cặp kính râm to đen, chúng tôi có chút nhốn nháo và bất ngờ, cô hóm hỉnh giải thích: “Buổi đầu chào cả lớp mà cô giống mafia quá, cô xin lỗi các em nhưng nếu bây giờ cô bỏ kính ra thì cả lớp chắc không ai học được vì sợ vừa vì cười đấy. Cô bị ngã xe, lớp thông cảm cho cô nhé!” và kèm theo đó là nụ cười rạng rỡ. Tôi cũng phát hiện ra rằng không phải cô giáo dạy văn nào cũng có giọng nói ngọt như mía lùi hay lanh lảnh như chim hót. Cô Hưng giọng khá trầm và khàn nhưng chưa bao giờ chúng tôi cảm thấy ngao ngán với tiết văn của cô. Ngày đầu tiên ấy, cô còn giới thiệu và kể thêm vài câu chuyện vui về “cái tên giông tên con trai” của cô. Vậy là giờ dạy mở màn, cô đã đốn tim trọn vẹn bốn mươi lăm thành viên 10A3, đặc biệt là tôi, cảm nhận được một tâm hồn đồng điệu.

Nhắc đến cô giáo, người ta luôn mường tượng ra sự ân cần, nhẹ nhàng, dạy dỗ chỉ bảo tận tình, sự nhiệt huyết và yêu trẻ. Cô Hưng cũng không phải ngoại lệ. Nhưng điều đặc biệt hơn cả, cô là người rất cá tính và hiện đại. Cô luôn có cách lôi kéo chúng tôi không thể dời khỏi lời giảng của cô một giây phút nào. Cô vẫn giữ những nét truyền thống của một nhà giáo, không sai lệch về tư tưởng, đạo đức nhưng cô cũng không quên bỏ vào đó một chút cái tôi cá nhân riêng để học sinh có thể nhớ về cô mãi. Ông nội tôi trước đây là một nhà Nho dạy chữ Hán vì vậy ông rất thích con cháu nối nghiệp ông. Mỗi lần về thăm quê, ông lại thủ thỉ với tôi: “Làm giáo viên con nhé! Tôi chỉ biết mỉm cười và lẳng lặng gật đầu”. Tôi yêu trẻ nhưng nóng tính mà ngành giáo luôn cần sự kiên nhẫn và tôi đã tự nhủ rằng “không bao giờ mình thi sư phạm”. Nhưng rỗi mỗi tiết văn của cô lại truyền thêm cho tôi cảm hứng. Tôi sẽ đứng trên bục giảng, thổi hồn vào từng câu chữ và học sinh sẽ quý mến tôi như chứng tôi kính trọng, yêu quý cô bây giờ. Tôi sẽ niềm nở, hài hước và thân thiện giống cô. Tôi sẽ dạy cho những đứa con thứ hai của tôi không chỉ tri thức mà còn cả cách làm người, cách yêu thương cuộc sống, cách gieo lòng nhân hậu với những con người ra chưa từng biết, chưa từng gặp qua mỗi trang sách giống như cô dạy chúng tôi trong mỗi tiết học.

Cô Hưng mang dáng dấp của người phụ nữ hiện đại nhưng cũng không quên đi nét truyền thống trong mình. Không phải phóng đại, nhưng cô là người phụ nữ giỏi việc nước, đảm việt nhà. Cô luôn nhiệt tình tham gia các hoạt động Đoàn trường, nhiều năm đạt danh hiệu Giáo viên xuất sắc. Năm học 2012-2013, lần đầu tiên cô bồi dưỡng học sinh giỏi lớp 12 mang lại thành tích rực rỡ như thế: Ba giải nhì, một giải ba và một giải khuyến khích, đứng nhất tỉnh năm đó. Ở nhà, hai con của cô luôn là những con ngoan trò giỏi. Hai em luôn dạt danh hiệu học sinh giỏi qua từng năm học. Niềm vinh dự hơn cả là con trai cô từng đạt giải học sinh tỉnh lớp 5. Cô là người giữ lửa và ngọn lửa ấy luôn bùng cháy trong gia đình nhỏ hạnh phúc của cô.

Tôi đang cảm nhận từng ngày trọn vẹn khi còn là học sinh, khi còn được ngồi trên ghế nhà trường. Và tôi không thể nào quên những kỉ niệm thời áo trắng bên bạn bè, trang sức cùng hình ảnh người cô miệt mài bên giáo án. Người đã truyền dạy cho tôi bao tri thức, bao ước mơ và hi vọng – Cô Hưng.

( Sưu tầm )

Truyện cười

Sâu

  – Thầy : Bây giờ em nào cho thầy biết sâu là con gì ?

  – Tèo ( xung phong ) : Em thưa thầy, sâu là một loại rất nhỏ bé, nhỏ đến nỗi không nhìn thấy được

– Thầy ( ngạc nhiên ) : em đang nói về cái giừ vậy?

– Tèo : em đanh nói về sâu răng ạ!

– Thầy : ??!

( Nguyễn Phương Linh – Lớp 7C2 )

Nhiễm phim

Cô giáo : bây giờ bạn nào lấy ví dụ cho cô về từ láy?

Tồ ( xung phong ) : em thưa cô, từ láy của em là ca ca, muội muội, tỉ tỉ và….

Cô giáo : ôi, ôi !

( Nguyễn Phương Linh – lớp 7C2 )

Học hành thời Facebook

Hai thầy trò ngồi nói chuyện với nhau.

– Em làm bài tập chưa Tí?

– Dạ em đã làm và post lên Facebook rồi. Em đã tag thầy rồi đấy. Thầy vào xem nhớ like và comment cho em nhé.

– Tốt lắm. Thầy cũng vừa post bảng điểm của em lên Facebook, cũng đã tag mẹ em rồi. Em nhớ nhắn mẹ xem xong like và comment cho thầy nhé.

( Sưu tầm )

Bị đuổi về vì trả lời đúng câu hỏi của thầy

Một ngày nọ, Tèo đi học về rất sớm. Mẹ cậu thấy lạ liền hỏi:

– Sao hôm nay con về sớm thế?

Tèo trả lời:

– Bởi vì con là người duy nhất trả lời được câu hỏi của thầy.

Mẹ Tèo vui sướng hỏi:

– Ôi con trai mẹ hôm nay thông minh thế? Thầy hỏi gì nào?

Tèo nhún vai:

– Dạ thầy hỏi ‘Sáng nay ai đi học trễ và trèo rào vào lớp?’.

– !!!

 ( Sưu tầm )

Thầy giáo pro

Thầy giáo bước vào lớp. Quần áo xộc xệch. Mặt hằm hằm. Cả lớp lo lắng. Vào cửa lớp, thầy rút chiếc dép phải ném bay vù xuống góc trái cuối lớp.
Cả lớp sợ. Thầy rút tiếp chiếc dép trái ra ném. Dép bay vèo xuống góc phải của lớp.
Cả lớp run. Tiến lại gần bảng, thầy hỏi:
– Thế nào, các cô, các cậu có sợ không, hả?
– Thưa thầy… sợ, sợ lắm ạ.- Cả lớp đồng thanh.
– Thế vẫn chưa sợ bằng đại chiến thế giới lần thứ hai. Các em lấy bút, vở ra học bài mới: “Đại chiến Thế Giới lần thứ 2.

( Sưu tầm )

Ai là người tìm ra châu Mỹ?

Trong giờ địa lý, cô giáo gọi Hà lên hỏi.

– Em hãy chỉ cô biết đâu là châu Mỹ?

Hà chỉ trên bản đồ.

– Thưa cô, đây ạ!

Cô giáo gật đầu:

– Tốt lắm! Nào, thế bây giờ trò Tí hãy nói cho cô biết ai đã có công tìm ra châu Mỹ?

– Thưa cô, bạn Hà ạ.

– !?

( Sưu tầm )

Cách vào đề ‘bá đạo’ của thầy giáo

Thầy bước vào lớp rút dép ném mạnh về phía bóng đèn. ‘Choang…’ bóng đèn vỡ tan. Lớp tối om. Học sinh sợ xanh mặt. Thầy nghiêm giọng hỏi:

– Các em thấy thế nào?

Học sinh rụt rè:

– Thưa thầy, tối lắm ạ!

Thầy mỉm cười:

– Tối lắm hả? Vậy hôm nay chúng ta học về tác phẩm ‘Tắt đèn’ của Ngô Tất Tố.

– !!!

  ( Sưu tầm )

Gọi tên sự vật

Giờ kiểm tra, thầy giáo dạy sinh học đem đến một cái lồng, bên trong đựng đủ loại chim. Thầy lôi ra một con và giấu sau lưng, chỉ để cho học sinh thấy cái đuôi, và hỏi học sinh:

Đây là chim gì?

Thưa thầy, chim sáo ạ!

Không đúng. Đây là chim gõ kiến. Cho em đoán một lần nữa…

Thầy giáo lại lôi ra một con khác và hỏi:

Con này tên gì?

Dạ…!

Học sinh nọ lúng túng.

Em nghĩ đó là con chào mào ạ!

Không phải, đây là chim hoạ mi. Em không học bài! Tôi thật buồn phiền phải cho em điểm “Không”! Tên em là gì nhỉ?

Em đố thầy biết đấy.

Thầy  : !!!

Thầy cô của mình

  Gửi thầy cô kính yêu của trường THCS Nam Hải. Thầy cô đã luôn bên cạnh chúng em, giúp đỡ, khuyên nhủ chúng em về những điều nhỏ nhặt nhất. Thầy cô cũng là người đã dìu dắt chúng em vào thế giới tri thức kì diệu, thế giới của một tình yêu thương mới. Nhân ngày 20/11 chúc các thầy cô luôn mạnh khỏe và thành công hơn nữa trọng sự nghiệp trồng người.

HAPPY TEACHER’ S  DAY

  

7C2

Xin chào!

Chúng mình là 7C2.

Trong tim chúng mình, 7C2 đã là một ngôi nhà ấm áp, một tập thể gia đình đầy thân thương.

Mỗi học sinh là một thành viên nhỏ của gia đình 41 thành viên gồm 40 học sinh và cô Chủ Nhiệm Nguyễn Thị Thanh Xuân là người mẹ thứ 2 của chúng mình. Mặc dù đôi lúc cô có nghiêm khắc, rất cẩn thận nhưng cô rất nhiệt tình và đồng cảm với học sinh. Tất cả là nhờ xúc tác từ tình yêu học sinh, lòng nhiệt huyết nghề nghiệp cho nên mới tạo ra một giáo viên tuyệt vời đến vậy!

Một điều lý thú nữa chính là ban cán sự của lớp, những người bạn mẫu mực, luôn quan tâm đến bạn bè trong lớp và là thành phần quan trọng không thể thiếu của 7C2, nhờ những người bạn bên cạnh và động viên chúng mình như vậy mà 7C2 mới có nhiều động lực để phấn đấu trở thành một tập thể lớp đạt thành tích cao trong học tập cũng như phong trào của trường.

Ban cán sự lớp chúng mình gồm:

+ Lớp trưởng: Nguyễn Duy Lợi

+ Lớp phó học tập: Lê Đàm Đức

+ Lớp phó văn nghệ: Lê Trần Thiên Ân

+ Lớp phó lao động: Nguyễn Minh Thanh

Cùng với các bạn tổ trưởng, tổ phó:

+ Tổ 1: Tổ trưởng: Nguyễn Quỳnh Anh. Tổ phó: Lê Đàm Đức

+Tổ 2: Tổ trưởng: Nguyễn Thị Phương Linh B. Tổ phó: Nguyễn Văn Hùng

+ Tổ 3: Tổ trưởng: Nguyễn Phương Uyên. Tổ phó: Đặng Thị Thanh Thủy

+ Tổ 4: Tổ trưởng: Vũ Thị Thanh Trúc. Tổ phó: Nguyễn Văn Vinh

Tuy vậy, nếu không có sự đồng lòng đồng sức của các bạn tổ viên thì khó có thể có tập thể  7C2 ngày hôm nay. Các bạn tổ viên bao gồm:

  • Nguyễn Thảo Nguyên
  • Đặng Nguyễn Việt Anh
  • Trần Gia Bảo
  • Lê Quang Hiếu
  • Lương Thị Thu Khánh
  • Nguyễn Mạnh Đức
  • Nguyễn Tiến Thành
  • Nguyễn Phương Linh
  • Phùng Văn Khánh
  • Bùi Cẩm Anh
  • Hoàng Thị Thanh Nhàn
  • Phạm Trung Dũng
  • Vũ Khánh Ny
  • Nguyễn Văn Hiến
  • Nguyễn Văn Mạnh
  • Nguyễn Thị Hương
  • Nguyễn Tường Vi
  • Đặng Thị Ngọc Chi
  • Đàm Vũ Khánh Linh
  • Nguyễn Thị Như Ngọc
  • Trần Anh Đức Thái
  • Lê Danh Diễm
  • Chu Thanh Mai Trà Ly
  • Nguyễn Việt Hòa
  • Ngyễn Thị Mai Anh B
  • Đinh Trường Sơn
  • Nguyễn Hữu Thành
  • Nguyễn Thị Mai Anh A
  • Phạm Trùng Dương

Nếu nói lớp chúng mình không hờn giận, không đố kỵ , không cạnh tranh thì chắc đó là lời nói dối. Nhưng nếu không có những điều ấy thì chắc chúng mình vẫn chưa hiểu hết về nhau. 7C2 là nơi cho chúng mình tri thức, nơi cho chúng mình gặp gỡ, giao lưu và kết bạn với nhau nữa. 7C2 bây giờ thật sự đoàn kết nhất trí một lòng quyết tâm tự hứa với bản thân sẽ cố gắng hết sức học tập thật tốt để không phụ lòng thầy cô và cha mẹ.

7C2 dù là tập thể không ai thật hoàn hảo, nhưng đoàn kết lại sẽ tạo nên một tập thể vững chắc; nơi mà chúng mình quan tâm, chia sẻ , giúp đỡ nhau những lúc buồn hay gặp khó khăn, hoạn nạn.

Lời chúc

Nghề giáo bao đời nay luôn được xem là nghề cao quý. Người thầy, người cô dù ở đâu cũng là những người được kính trọng nhất. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, tập thể lớp 7C2 chúng em, với tất cả tấm chân tình này, chúc cho quý thầy cô luôn luôn vui vẻ, tràn ngập niềm tin trong cuộc sống, gặt hái được nhiều thành công trong sự nghiệp trồng người.

Truyện ngắn

1. Bài kiểm tra đáng nhớ 

Minh là lớp trưởng của lớp 7A. Minh học giỏi, luôn đứng top 3  trong lớp, được điểm tốt mỗi bài kiểm tra . Do đó, Minh đâm ra tự kiêu, chủ quan…

– Các em về học bài kĩ nhé! Mai lớp ta sẽ có bài kiểm tra một tiết môn toán ! Rồi  , chào các em ! 

– Chúng em chào cô ạ !!! 

Trên đường về ….

– Tôi lo quá, mai kiểm tra rồi – Nhỏ Ly lo lắng

– Bà thì lo gì chứ , bà đứng trong top 3 có khi còn ngang ngửa lớp trưởng . Tôi mới là người lo đây này !!! – Thằng Duy than thở

– Haha !! Đối với tôi thì chỉ dễ như trở bàn tay, tôi chả cần ôn tôi cũng vượt qua . – Minh tự tin nói

– Nhưng mà ….cô dạy là chủ quan không tốt đâu … tớ nghĩ mình …n…nên – Nhỏ Linh im lặng bấy giờ , bỗng rụt rè lên tiếng

– Hứ !! Chỉ có cái loại học dốt như bà mới phải học thôi , cái đồ học dốt , quê mùa …- Minh buông lời trêu chọc

– Thôi thôi Minh ơi ! – Thằng Mạnh lên tiếng ngăn cản

Sáng hôm sau – Trong giờ kiểm tra

” Haha ta đây chả phải vội vàng làm chi. Gần sát giờ làm cũng kịp ” – Minh vừa nghĩ vừa nhếch miệng cười 

Trong khi đó , trái lại với Minh , Linh đang cắm cúi làm một cách nghiêm túc . Có vẻ nhỏ đã ôn bài rất chăm chỉ

– Các em ơi ! Sắp hết giờ rồi nhé ! – Cô hương dõng dạc 

– Cái gì chứ ! Đã gần hết giờ rồi sao ! Chết thật!! Mình ngủ quên nãy giờ – Minh hốt hoảng , luống cuống tay chân 

Sau vài phút làm thì cuối cùng cũng hết giờ , tuy nhiên Minh có vẻ vẫn chưa xong

– Các em về nhé ! Lớp trưởng thu bài nộp lại cho cô ! Cô ở văn phòng em nhé . 

– Vâng ạ

” Đây là cơ hội !!!!!! “

Thì ra sau gốc cây phượng của trường, Minh đang lúi húi chép bài của Ly . Nhưng không may lại bị cô Hương phát hiện … Sau đó , Minh nộp bài như chưa có chuyện gì xảy ra …..

– Cả lớp ơi ! Hôm nay, cô đã chấm xong tập kiểm tra của lớp . Và top 3 lần này vẫn là bạn Minh, Ly , cả …Linh nữa

– Ồ !!!!!! Có cả Linh nữa sao !? Gì vậy chứ từ hang 35 của lớp mà lọt lên được top 3 !? Thật không thể tin được ……

Bao nhiêu lời bàn tán , kết thúc bằng lời nói của cô : 

– Thôi nào các em ! Lần này cô sẽ tặng quà cho người xứng đáng nhất 

” Là mình cho xem ” – Minh nghĩ 

– Cô mời Linh !!! 

“Cái gì !!!! ” – Minh như không tin vào mắt mình

Cả lớp vỗ tay nồng nhiệt chúc mừng cho Linh .Riêng Minh thì không cam lòng , cậu bèn để cuối giờ ở lại nói chuyện với cô.

– Thưa cô, em thấy nó thật phi lý, trong khi em đứng top 1 của lớp còn nó chỉ đứng top 3 , vậy tại sao cô lại thưởng cho nó chứ !! – Minh ấm ức

– Minh à ! Thật sự để mà nói thì bạn ấy đã biết tự cố gắng , tự độc lập làm bài . – Cô Hương giải thích

– Nhưng em cũng … -Minh đang nói chợt khựng lại

– Đúng vậy , Minh à ! Cô biết cả rồi …Cô cho em điểm mà không thưởng cho em cũng vì có lý do cả thôi

Minh cúi gằm mặt xuống, lòng có vẻ ấm ức, cậu nắm tay thật chặt, bức xúc với lời nói của cô…Bỗng nhiên Minh đã nhớ ra buổi sáng hôm qua, cậu vô tình gặp cô Hương, ánh mắt cô như nhạt dần, khuôn mặt hiện rõ sự thất vọng. Minh đã nhìn ra điều đó rõ ràng nhưng vẫn giả vờ như không thấy gì……Cậu cảm thấy thật tội lỗi vì sáng đã khiến cô phải thất vọng về mình, nhìn mình với ánh mắt vô cảm….

– E… Em xin lỗi cô! Vì em đã chủ quan , không học hành nghiêm túc , vả lại còn chép bài của bạn, mong cô tha lỗi cho em! – Cậu khóc lóc nói

– Thôi được rồi , không sao cả , ai cũng từng có lần mắc lỗi. Em hãy cầm cái này về và hãy nhớ rằng đây là một bài học đáng nhớ của mình , để mỗi khi nhìn vào nó , em phải tự nhủ rằng : Mình sẽ thay đổi . Có được không nào ? 

– Vâng ạ , em cảm ơn cô…. 

( Lê Trần Thiên Ân, Đặng Nguyễn Việt Anh – 7C2 )

2. Người cô năm xưa

Vậy là em đã bước vào lớp 7 rồi nhưng em không thể nào quên người dẫn em bước tới tương lai. Đó là cô Hà- cô giáo dạy em hồi lớp 5.

Nhân dịp ngày 20/11 em và các bạn ở lớp cũ tổ chức lễ tri ân dành cho cô. Ngày hôm đó ai cũng náo nức để gặp lại cô, các bạn bàn bạc kế hoạch để tổ chức cho cô. Ai nấy cũng đều tích cực đưa ra những sáng kiến. Cuối cùng cả lớp quyết định tổ chức cuộc gặp gỡ cô trò sau nhiều năm xa cách. Các bạn lớp em dự định mở một buổi liên hoan nhỏ. Mọi người phân chia mỗi người một công một việc. Sau khi các bạn mua đồ xong, mọi người bắt đầu vao công việc. Các bạn nữ trang trí lớp, các bạn nam kê đồ, bàn ghế thật ngay ngắn. Bạn Hương viết một dong chữ ” Chúc cô ngày 20/11 vui vẻ ” lên bảng trông thật đẹp. Mọi người ai cũng bận những cũng vui vì nhiều năm chưa gặp lại cô, không biết giờ cô có thay đổi gì không. Gần sắp đến buổi liên hoan, các bạn nữ gọi cô đến. Để tạo một bầu không khí bất ngờ, các bạn nam tắt điện. Mọi người chui hết xuống gầm bàn. Bạn Hùng, Vinh, Trường, Nghĩa nhanh nhảu bước ra cửa chào cô và mời cô vào dự buổi liên hoan.

Cô Hà bất ngờ không nói lên lời, mắt cô nhòe lệ, trìu mến nhìn chúng em. Cô nói:

– Ai là người đã tổ chức cho cô vậy các em?

– Dạ thưa cô, chúng em đã cùng nhau bàn bạc để tổ chức 20/11 đấy cô ạ- Bạn Nhi nói

– Cô rất vui vì các em vẫn nhớ đến cô và tổ chức 20/11 cho cô, cô thật sự rất xúc động trước những gì các em đã làm. Cô cảm ơn các em nhiều lắm.

Bạn Nghĩa ra dáng tổ trưởng bảo:

– Hôm này là ngày tri ân các thầy cô vậy chúng mình hãy hát tặng cô một bài hát nhé các bạn!

Mọi người cùng nhau hát say sưa bài ” Bụi phấn “. Các bạn còn rủ nhau chơi trò đóng kịch cô giáo và học sinh. Các bạn đóng rất buồn cười và dí dỏm. Có một kỉ niệm sâu lắng giữa cô Hà và các thành viên trong lớp. Trước khi chia tay cô Hà, mọi người hứa với cô: ” Hãy luôn đoàn kết, chia sẻ buồn vui với nhau “.

Một câu chuyện em nhớ mãi không bao giờ nhạt phai. Em chắc chắn rằng tình cảm giữa em và cô không  bao giờ mờ nhạt mà mãi mãi sống trong tim em.

( Bùi Cẩm Anh, Nguyễn Văn Hùng- lớp 7C2 )

 

3. Thầy, bây giờ mùa bông lau trắng

Đã 10 năm rồi em không gặp lại Thầy, cũng chừng ấy thời gian em vẫn hằng mơ một ngày em được trở lại thời thơ bé với bao kỷ niệm lưu luyến với thầy cô và bè bạn. Chiều nay em đi qua khúc sông gặp bạt ngàn hoa lau trắng, những bông lau trắng bời bời như nỗi nhớ của em về Thầy…

Bài học đầu tiên em học ở Thầy là bài giảng lịch sử về Đinh Tiên Hoàng – vị vua tài giỏi đã dẹp loạn 12 sứ quân, đặt nền móng xây dựng độc lập tự chủ của đất nước.

Thầy đã kể rất sinh động việc thời nhỏ, Đinh Bộ Lĩnh cùng các bạn chăn trâu lấy bông lau làm cờ bày trận đánh nhau với trẻ con thôn khác, đánh đâu thắng đó, tất cả đều hàng phục tôn làm “chủ tướng”, chéo tay làm kiệu khiêng và cầm hoa lau đi hai bên để rước như vua.

Hình ảnh những cành lau trắng đã được Thầy minh họa rất xúc động và trở thành dấu ấn không bao giờ phai nhạt trong em và nhiều lứa học trò chúng em ngày ấy. Thầy đã giảng cho chúng em biết bao bài học về lịch sử, về tình yêu đất nước và tinh thần kiên cường bất khuất của dân tộc… nhưng có một điều, Thầy chưa bao giờ kể về mình, về cuộc đời quân ngũ của Thầy. Thầy là thương binh, Thầy trở về từ chiến trường và đã để lại nơi ấy một cánh tay. Em nhớ những dòng chữ bằng phấn trắng Thầy viết lên bảng bằng tay trái xiên xiên, chợt thấy cay cay sống mũi…

Hồi đó, món quà mà em và các bạn trong nhóm học sinh giỏi Văn đã tặng Thầy nhân ngày 20-11 là một bó hoa lau trắng. Thầy đã xúc động đến lặng người. Thầy cẩn thận cắm “bó hoa đặc biệt” ấy của chúng em vào một bình hoa được làm bằng gốc tre ngà ở phòng làm việc của Thầy. Rồi Thầy quay lại nói với chúng em giọng xúc động: hoa lau trắng nhắc Thầy nhớ mẹ, nhớ những người đồng đội cũ. Thầy kể, chữ đầu tiên hồi đó Thầy học là chữ 0.

Để thầy dễ nhớ, mẹ Thầy nói nếu khi con nhìn thấy nắng xuyên qua mái nhà của mình, thấy những chấm tròn, đó là chữ 0. Nhà Thầy hồi đó lợp bằng tranh mây. Những gánh tranh mây mà cha Thầy đã lặn lội mang về từ trong rừng sâu, kiên nhẫn gánh đến mấy tháng trời mới đủ làm mái nhà. Người thầy đầu tiên trong cuộc đời Thầy chính là mẹ Thầy. Những con số đầu tiên Thầy biết cũng từ mẹ. Học đếm từ số 1 đến số 10, rồi cả phép cộng, trừ, nhân, chia cũng bằng những củ khoai, những phần quà của mẹ mỗi buổi chợ chiều cho chị và mấy đứa em.

Bài học làm người mẹ cũng dạy Thầy bằng những câu ca dao “Lá lành đùm lá rách“, “Ăn xem nồi ngồi xem hướng“, “Học ăn học nói học gói học mở“,… Chỉ đơn giản là những lời dạy thường ngày, không có cuốn giáo án nào ngoài cuốn giáo án trái tim, tấm lòng yêu thương con hết mực… Câu chuyện kể của Thầy cũng là một bài học Thầy muốn dạy lại cho em, về tình yêu và lòng nhân ái. Có lẽ em nhớ và kính trọng Thầy hơn bởi những điều thật giản dị như thế.

Trong giấc mơ ngập trắng hoa lau, em thấy tuổi thơ mình trở về bình yên, trong trẻo. Em nhớ Thầy nói là mỗi loài hoa đều có một hồn cốt riêng, đều có những giá trị mà chưa có ai viết hết, nói hết.

Giờ đây đứng trước triền sông bạt ngàn hoa lau trắng – loài hoa giản dị đã trở thành ký ức thiêng liêng trong em khi nhớ về Thầy, về bài học đầu tiên của Thầy. Trong trái tim em, hình ảnh của Thầy giống như một ngọn núi với những tán cây đủ chở che cho em suốt mùa nắng gắt, cũng là nơi bình yên em muốn trở về mỗi khi lòng mệt nhoài nơi đất khách.

Mùa đông đã về hun hút gió. Ngoài triền sông hoa lau trắng lại bời bời trong gió. “Cây lau có một sức sống bền bỉ và diệu kỳ, dù gió mưa có quất bao nhiêu thì hoa vẫn nở đúng mùa và vẫn trắng đến chênh chao. Con người cần phải kiên trì hơn loài hoa lau ấy…

– Thầy đã dạy em như thế. Đến bây giờ em vẫn luôn mang theo bên mình hình ảnh của một màu hoa – trắng tinh khiết như những tình cảm mến thương của những cô cậu học trò dành tặng thầy cô giáo…

( Sưu tầm )

4. Người thầy và những tờ tiền cũ

Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện của con mình “làm sao mà chọi với người ta”!… Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng “mình có thể”.

Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo lắng tràn về vây lấy nó… Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu nó.

Rồi thầy đến mang cho nó một lô sách, vở mà nó đoán là những bài học “nhân-lễ-nghĩa” của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là “bí kíp” rồi dặn chỉ lúc nào khó khăn nhất mới được mở ra. Nó đã không “cảnh giác” thừa.

Gói “bí kíp” mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp những tờ tiền 10.000 đồng bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu phần nhiều đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm! 900.000 đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc.

Đã hai năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy chuyển công tác. Hai năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được những đồng 10.000 của thầy (lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó bế tắc nhất!). Hai năm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy.

Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo: “Thầy H. mất rồi!”. Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ: “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: “Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã…”.

Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng hổi của nó những tờ 10.000 đồng lấp lánh…

Đến bây giờ nó mới để ý thấy thầy đã xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khéo léo ngày xưa đã gân guốc lên nhiều lắm… Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở: “Thầy ơi… Sao không đợi con về?”.

Vì nó cứ đinh ninh: nếu đổi những đồng 10.000 kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở về

( Sưu tầm )

 

 

 

 

Danh Ngôn

1. Cho tôi một con cá và tôi sẽ ăn hết nó trong một ngày. Nhưng nếu dạy tôi cách câu cá thì tôi sẽ được ăn cá cả đời.

Ngạn ngữ Trung Quốc

2. Dạy học không phải là làm đầy một thùng nước mà là thắp sáng một ngọn lửa.

William Butler Yeats

3. Phải tôn kính thầy dạy mình, bởi lẽ nếu cha mẹ cho ta sự sống thì chính các thầy giáo cho ta phương cách sống đàng hoàng tử tế .

4. Một người thầy bình thường sẽ chỉ nói. Một người thầy giỏi sẽ giải thích. Một người thầy xuất sắc sẽ chứng minh điều mình nói còn người thầy vĩ đại sẽ là người truyền cảm hứng.

William Arthur Ward

5. Thầy cô là người truyền cảm hứng, là người làm ta vui và dạy ta rất nhiều điều mà ta chưa biết.

Nicholas Sparks, Dear John

6. Khi được làm học trò của một giáo viên tuyệt vời, ta sẽ học được nhiều điều nhờ sự quan tâm và chỉ bảo tận tình của thầy cô.

William Glasser

7. Không thể trồng cây ở những nơi thiếu ánh sáng và cũng không thể nuôi dạy trẻ nếu thiếu sự nhiệt tình.

Carl Jung

8. Hãy cùng nhìn lại và dành sự ghi nhận đối với những giáo viên tài năng, tỏ lòng biết ơn đối với những người đã chạm đến cảm xúc con người. Các chương trình giảng dạy quá nhiều kiến thức nhưng chính sự trìu mến của các thầy cô đã giúp vun đắp tâm hồn trẻ thơ.

Carl Jung

9. Với nghề dạy học không thể nhìn thấy kết quả của một ngày làm việc. Kết quả ấy vô hình và có lẽ vẫn còn đó đến 20 năm sau.

Jacques Bazun

10. Bất cứ ai khi nhớ đến hồi đi học đều nhớ đến các thầy cô giáo chứ không phải là các phương pháp hãy kỹ thuật giảng dạy. Thầy cô chính là trái tim của hệ thống giáo dục.

Sidney Hook

11. Một thầy giáo tuyệt vời cũng chính là một nghệ sĩ tuyệt vời và trên thế giới chỉ có số ít những người như vậy. Dạy học là nghệ thuật vĩ đại nhất vì đó là sự kết hợp giữa lý trí và tinh thần.

John Steinbeck

12. Mỗi đứa trẻ đều cần có một người lớn dạy dỗ và kèm cặp. Đó không nhất thiết phải là cha mẹ hay anh chị em – những người có chung huyết thống mà đó có thể là một người bạn, một người hàng xóm, thường thì đó là thầy, cô giáo.

Joe Manchin

13. Những người nuôi dạy trẻ thậm chí còn được tôn vinh hơn bậc cha mẹ bởi những hy sinh của họ cho thế hệ tương lai.

Aristotle

14. Khi chúng ta lìa cõi đời này thì chỉ có 5, 6 người nhớ đến chúng ta. Nhưng các thầy, cô giáo thì có cả hàng ngàn người nhớ tới họ trong suốt phần còn lại của cuộc đời.

Andy Rooney

15. Một giáo viên giỏi là người biết khơi gợi hi vọng, thổi bùng trí tưởng tượng và thấm nhuần niềm đam mê học hỏi.

Brad Henry

( Sưu tầm)