Bài biểu cảm thứ nhất: Sự cao cả của nghề trồng người
Dân tộc ta có truyền thống ” Tôn sư trọng đạo “, được truyền từ bao đời nay. Thế hệ trước truyền lại cho thế hệ sau. Truyền thống này được gìn giữ và phát triển từ bao thế hệ người Việt Nam. Từ xưa, ca dao nước ta có câu:
Mẹ cha công đức sinh thành
Ra trường thầy dạy học hành cho hay.
Ngày nhà giáo Việt Nam được coi trọng như vậy bởi người thầy, người cô luôn gánh vác trong mình một sứ mệnh cao cả. Một điều cao quý là truyền đạo lý, truyền tri thức cho mọi người. Giúp cho các thế hệ học sinh sau này có học vấn, có nhân cách tốt, có ích cho gia đình và xã hội. Một trách nhiệm cao quý mà chỉ có những người thầy, người cô mới có thể thực hiện được.
Người ta thường nói: ” Dẫu đếm hết sao trời đêm nay- Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi- Nhưng ngàn năm làm sao em quên hết công ơn người thầy”. Như vậy ta thấy được công lao to lớn của người thầy, người cô là vô tận, đó là một điều không thể đếm được. Bác Hồ cũng đã từng nói: ” Người thầy giáo tốt dù là tên tuổi không được đăng trên báo, không được thưởng huân chương, song những người thầy giáo tốt là những anh hùng vô danh”. Điều này nói lên sự vẻ vang của mỗi người làm nghề thầy giáo, cô giáo.
Nghề nhà giáo là nghành nghề cao quý nhất trong xã hội. Mỗi người thầy, người cô, mỗi một môn học đều góp phần thắp lửa cho tình yêu nghề sư phạm của mình. Những người dành cả tâm huyết, trí tuệ, không ngại hi sinh, khó khăn mà cống hiến hết sức mình với nghề. Cống hiến hết sức mình vì lợi ích ” trăm năm trồng người “. Tôn vinh những người thầy, người cô đã trở thành đạo lí làm người của mỗi chúng ta. Đã trở thành một tình cảm tự nhiên đáng trân trọng.
Mỗi năm, khi đến ngày 20-11 lòng chúng tôi lại dâng lên một cảm xúc khó tả. Một cảm xúc hồi hộp, háo hức. Ngày mà chúng tôi có thể bộc lộ tình cảm yêu thương của mình đối với các thầy cô giáo. Ngày mà chúng tôi có thể trả ơn những ân tình mà thầy cô đã dành cho chúng tôi. Ngày mà những thầy cô giáo sẽ nhận được tình cảm to lớn của chúng tôi và cả xã hội. Khi đó chúng tôi sẽ nhìn thấy nụ cười dịu dàng, nụ cười hạnh phúc của thầy cô. Khi đó chúng tôi sẽ giúp thầy cô quên đi bao căng thẳng mệt nhọc của công việc, những lo toan hằng ngày. Thầy cô sẽ chỉ đắm mình trong ngày 20-11 ấm áp và đầy tình thương.
Ngày nay, nghề nhà giáo càng ngày càng phát triển. Song cũng để lại bao vấn đề gây thách thức như vấn đề đổi mới cách dạy học, nâng cao chất lượng đào tạo,….cùng bao thử thách khó khăn đang chờ phía trước. Không ai hết ngoài những người thầy, người cô thì không ai có thể gánh vác vai trò cao lớn đó. Người thầy, cô phải bồi dưỡng tri thức, trí tuệ, nhân cách của mỗi con người bằng chính sức lực của mình. Chính vì thế những người làm nghề nhà giáo phải có bản lĩnh , phải giữ được phẩm chất cao quý của nghề, phải luôn luôn yêu nghề. Điều đó quả thật rất khó khăn đối với một người bình thường.
Ngày ngày đi qua, trên gương mặt của mỗi người thầy cô hẳn sẽ chứa đựng bao lỗi khó khăn nhọc nhằn mà mỗi người học sinh như chúng ta sẽ không thể hiểu được. Nhưng chúng tôi, những người học sinh vẫn luôn nhìn thấy được ánh mắt nhiệt huyết với nghề của các thầy cô giáo. Từ đó ta nhìn thấy được truyền thống ” tôn sư trọng đạo ” của nhân dân ta là vô cùng quan trọng. Truyền thống này phải được gìn giữ mãi mãi về sau và không bao giờ thay đổi.
Từ đón ngày 20-11 là ngày vô cùng quan trọng. Khi đó những tình yêu thương, trân trọng và thành kính nhất của các bạn học sinh cũng như toàn thể xã hội sẽ được biểu lộ ra với những người làm nghề thầy giáo, cô giáo. Cảm ơn thầy cô giáo, cảm ơn vì đã chắp cánh cho những ước mơ của chúng tôi được bay xa.
( Nguyễn Thị Phương Linh B- lớp 7C2 )
Bài biểu cảm thứ hai : Kỉ niệm về thầy cô
“ Với tôi thầy đã chấp cánh tuổi thơ sớm chiều, dù năm tháng dần trôi qua, thầy cô như những người cha mẹ hiền ..”
Một chút bồi hồi, một chút bâng khuâng, xao xuyến trong tôi dâng chào khi lời ca ấy được cất lên bồi hồi, du dương trong tiết trời hơi se lạnh cuối thu. Đó là những lời ca quen thuộc, trong sáng, đầm ấm và cũng những từ tận đáy lòng của học sinh chúng tôi viết lên nhân ngày “ ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11 “.
Thầy cô – tiếng gọi thiên liêng cao quý đối với mỗi người học sinh. Những người thầy, người cô – những người tần tảo sớm khuya đưa những chuyến đò chở những “ hành khách “ đặc biệt tới bên bờ tương lai tươi sáng. “ Thầy cô “ là những chuyến đò chở em đến những bến bờ tương lai “. Thầy cô là những người cha, người mẹ thứ hai đang dạy cho những đứa con yêu quý của mình bài học làm người, cho chúng những hành trang vững vàng, chấp cánh cho chúng để một ngày chúng có thể tung bay trên bầu trời rộng lớn.
Thầy cô là ngọn đuốc khai sáng con đường tri thức và thầy cô nắm chật bàn tay bé nhỏ của những đứa con yêu dấu của mình; dịu dàng, ân cần dìu dắt chúng tới tận cuối con đường. Nhà thơ Bùi Đăng Sinh đã từng viết :
“ Đồi cao thắm sắc ti gôn
Trồng hoa thầy đã trồng luôn cả người “
Đúng vậy, thầy cô không chỉ cho ta kiến thức mà thầy cô còn dạy cho ta cách làm người, dạy ta cách sống, cách đối xử tốt đẹp với tất cả mọi người. Thầy cô đã ươm mầm những nhân cách tốt đẹp của con người và chăm sóc, nuôi nấng nó lớn lên từng ngày, từng tháng và rồi mai sau nó sẽ lớn lên, trở nên đẹp đẽ vô cùng. Công ơn thầy cô đối vói chúng ta như trời bể. Nghề giáo đâu phải ai cũng làm được, có mấy ai có thể kiên nhẫn cầm tay một đứa trẻ, kiên trì dạy chúng viết những con chữ đầu tiên trong đời. Có mấy ai có thể ngồi hàng giờ để hướng dẫn một đứa trẻ đọc tròn câu chữ. Có mấy ai có thể thức trắng đêm, để hoàn thành giáo án cho buổi dạy hôm sau. Có mấy ai trên đời này có thể làm được những điều cao cả đó, nếu không có tình yêu nghề tha thiết. Thầy cô đã dạy chúng ta bằng cả tấm lòng và tình yêu vô bờ. Những đứa học sinh ngây thơ chúng em làm sao biết được mỗi lần thầy cô nghiêm khắ, trách phạt là mỗi con dao cứa vào tim, đau xót biết chừng nà, làm sao biết được ẩm sau nụ cười khi chúng em được thành tích tốt là neeimf hạnh phúc khôn cùng. Ngày 20/11- ngày tri ân các nhà giáo Việt Nam đã sắp đến, chúng em, những người học trò, nhừng người mang ơn thầy cô để biết dành những lời cảm ơn nho nhỏ để cảm ơn những gì mà thầy cô đã dành cho chúng em bao năm học qua. Cảm ơn thầy cô- những người đã cho chúng em kiến thức vững vàng để tiến bước vào đời. Cảm ơn thầy cô-những người cha, người mẹ luôn chăm sóc, lo nghĩ cho những đứa con của mình. Cảm ơn thầy cô- những người luôn đứng sau cổ vũ, động viên chúng em bước tới ước mơ của mình. Cảm ơn thầy cô- những người luôn quan tâm, lo lắng, giúp chúng em kiên cường đứng dậy sau những vấp ngã của cuộc đời. Cảm ơn thầy cô- những người đã cống hiến cả cuộc đời mình cho nền giáo dục nước nhà. Và cuối cùng, cảm ơn thầy cô vì đã chọn trở thành….một người thầy!.
( Nguyễn Thị Mai Anh A- lớp 7C2 )
Bài biểu cảm thứ ba : Mái trường thân yêu
Dưới mái trường thân thương – nơi lưu giữ bao kỉ niệm của tuổi học trò thì cô giáo dạy văn đã để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng tác giả. Trong kí ức của mình, những kỉ niệm về cô cứ thế hiện lên từ những ngày đầu tiên cô học trò nhỏ đặt chân vào ngôi trường trung học phổ thông cho đến những bài giảng đầy nhiệt huyết và yêu nghề của cô giáo. Cái cách cô truyền đạt thật đặc biệt, cô khiến cho học trò tiếp thu không chỉ những bài học trên sách vở mà cả trong cuộc sống. Đó là người thầy mẫu mực có nhân cách cao đẹp khiến cho mỗi học sinh đều cảm thấy hạnh phúc khi được học cô.
Mái trường – Ngôi nhà thứ hai luôn là nơi lưu lại những dấu ấn đáng nhớ nhất cuộc đời mỗi con người. Ở nơi đó, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em gắn bó với nhau như ruột thịt và cùng nhau tạo nên những kỉ niệm khó phai. Suốt những năm tháng cắp sách đến trường, chắc hẳn ai cũng có ấn tượng với một thầy cô giáo nào đó. Những người để lại cho ta kinh nghiệm suốt đời hay vực ta đứng dạy từng những nơi tối tăm, hay đơn giản là cách giảng bài sâu sắc mà không sao quên được. Tôi cũng vậy, suốt ba năm phổ thông cô Hưng dạy văn là người tôi nhớ nhất.Viết về hình tượng cô giáo ngay từ bé chúng tôi đã được nhào nặn trong trí tưởng tượng đó là cô giáo với mái tóc đen dài bóng mượt, cặp gọn gàng bằng một chiếc kẹp giản dị, da trắng môi đỏ, luôn mặc áo dài thướt tha và dáng đi khoan thai, nhẹ nhàng. Với tôi, chắc chắn đó là cô giáo bước ra từ giấc mơ.
Ngày đầu ngỡ ngàng bước vào lớp mười, buổi đầu tiên gặp gỡ, cô bước vào lớp với cặp kính râm to đen, chúng tôi có chút nhốn nháo và bất ngờ, cô hóm hỉnh giải thích: “Buổi đầu chào cả lớp mà cô giống mafia quá, cô xin lỗi các em nhưng nếu bây giờ cô bỏ kính ra thì cả lớp chắc không ai học được vì sợ vừa vì cười đấy. Cô bị ngã xe, lớp thông cảm cho cô nhé!” và kèm theo đó là nụ cười rạng rỡ. Tôi cũng phát hiện ra rằng không phải cô giáo dạy văn nào cũng có giọng nói ngọt như mía lùi hay lanh lảnh như chim hót. Cô Hưng giọng khá trầm và khàn nhưng chưa bao giờ chúng tôi cảm thấy ngao ngán với tiết văn của cô. Ngày đầu tiên ấy, cô còn giới thiệu và kể thêm vài câu chuyện vui về “cái tên giông tên con trai” của cô. Vậy là giờ dạy mở màn, cô đã đốn tim trọn vẹn bốn mươi lăm thành viên 10A3, đặc biệt là tôi, cảm nhận được một tâm hồn đồng điệu.
Nhắc đến cô giáo, người ta luôn mường tượng ra sự ân cần, nhẹ nhàng, dạy dỗ chỉ bảo tận tình, sự nhiệt huyết và yêu trẻ. Cô Hưng cũng không phải ngoại lệ. Nhưng điều đặc biệt hơn cả, cô là người rất cá tính và hiện đại. Cô luôn có cách lôi kéo chúng tôi không thể dời khỏi lời giảng của cô một giây phút nào. Cô vẫn giữ những nét truyền thống của một nhà giáo, không sai lệch về tư tưởng, đạo đức nhưng cô cũng không quên bỏ vào đó một chút cái tôi cá nhân riêng để học sinh có thể nhớ về cô mãi. Ông nội tôi trước đây là một nhà Nho dạy chữ Hán vì vậy ông rất thích con cháu nối nghiệp ông. Mỗi lần về thăm quê, ông lại thủ thỉ với tôi: “Làm giáo viên con nhé! Tôi chỉ biết mỉm cười và lẳng lặng gật đầu”. Tôi yêu trẻ nhưng nóng tính mà ngành giáo luôn cần sự kiên nhẫn và tôi đã tự nhủ rằng “không bao giờ mình thi sư phạm”. Nhưng rỗi mỗi tiết văn của cô lại truyền thêm cho tôi cảm hứng. Tôi sẽ đứng trên bục giảng, thổi hồn vào từng câu chữ và học sinh sẽ quý mến tôi như chứng tôi kính trọng, yêu quý cô bây giờ. Tôi sẽ niềm nở, hài hước và thân thiện giống cô. Tôi sẽ dạy cho những đứa con thứ hai của tôi không chỉ tri thức mà còn cả cách làm người, cách yêu thương cuộc sống, cách gieo lòng nhân hậu với những con người ra chưa từng biết, chưa từng gặp qua mỗi trang sách giống như cô dạy chúng tôi trong mỗi tiết học.
Cô Hưng mang dáng dấp của người phụ nữ hiện đại nhưng cũng không quên đi nét truyền thống trong mình. Không phải phóng đại, nhưng cô là người phụ nữ giỏi việc nước, đảm việt nhà. Cô luôn nhiệt tình tham gia các hoạt động Đoàn trường, nhiều năm đạt danh hiệu Giáo viên xuất sắc. Năm học 2012-2013, lần đầu tiên cô bồi dưỡng học sinh giỏi lớp 12 mang lại thành tích rực rỡ như thế: Ba giải nhì, một giải ba và một giải khuyến khích, đứng nhất tỉnh năm đó. Ở nhà, hai con của cô luôn là những con ngoan trò giỏi. Hai em luôn dạt danh hiệu học sinh giỏi qua từng năm học. Niềm vinh dự hơn cả là con trai cô từng đạt giải học sinh tỉnh lớp 5. Cô là người giữ lửa và ngọn lửa ấy luôn bùng cháy trong gia đình nhỏ hạnh phúc của cô.
Tôi đang cảm nhận từng ngày trọn vẹn khi còn là học sinh, khi còn được ngồi trên ghế nhà trường. Và tôi không thể nào quên những kỉ niệm thời áo trắng bên bạn bè, trang sức cùng hình ảnh người cô miệt mài bên giáo án. Người đã truyền dạy cho tôi bao tri thức, bao ước mơ và hi vọng – Cô Hưng.