Bài xã luận thứ nhất : Thầy cô
Có lẽ trong cuộc đời của mỗi con người, ngoài cha mẹ là những người sinh thành ra chúng ta, thầy cô giáo cũng có công lao rất lớn. Còn đối với những học sinh đang thời cắp sách tới trường như chúng em thì thầy cô giáo chính là những người cha, người mẹ thứ hai.
Họ là những người đã dẫn dắt chúng em đi trên con đường đời của riêng mình, người chắp cánh ước mơ cho chúng em. Mọi người vẫn thường nói thầy cô là người lái đò cho học sinh. Khi một năm học kết thúc là chuyến đò cập bến. Để chúng em-những vị khách bước chân đi tiếp.
Thầy cô dạy cho chúng em biết rằng trong cuộc sống có rất nhiều khó khăn, thử thách nhưng cũng có vô vàn niềm vui và sự bất ngờ. Nhờ thầy, nhờ cô luôn tận tình điều khiển, lái chuyến đò đó nên chúng em đã vượt qua tất cả những khó khăn, để rồi theo chuyến đò cập bến cảng kiến thức trong niềm vui, niềm không chỉ riêng của chúng em, mà còn của thầy cô nữa.
Những gì thầy cô làm cho chúng em thiêng liêng, cao quý đâu kém những gì cha mẹ làm cho chúng em.
Con người chắc hẳn ai cũng có thời cắp sách tới trường. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất, thời của tuổi mộng mơ, là những mơ ước xa xôi của những ý tưởng vụt đến rồi vụt đi, của cả sự ngỗ nghịch, ham chơi nữa. Chính thầy cô là những người thay đổi cuộc đời chúng em, uốn nắn chúng em từng chút một trên con đường học tập.
Từ khi chúng ta còn bi bô tập nói đã được đưa tới trường mẫu giáo để tập làm quen với trường lớp. Thầy cô đã dạy cho chúng ta biết thế nào là lễ nghĩa, là biết cách cư xử cho phải phép. Rồi từng ngày, chúng ta bước lên những bậc cao hơn của nấc thang kiến thức. Thầy cô luôn dõi theo chúng ta.
Từ một con điểm tốt, một ý tưởng hay cho đến một sai phạm nhỏ, một lần không thuộc bài, thầy cô đều chú ý khen ngợi hoặc nhắc nhở.
Thầy cô là những người thầm lặng đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức, cho chúng em một tương lai tươi đẹp như ngày hôm nay.
( Nguyễn Thị Như Ngọc , lớp 7C2 )
Bài xã luận thứ hai : Tình thầy trò

Tiết trời trở lạnh sang đông. Ngày 20/11 lại đến. Những kỷ niệm về công ơn thầy cô giáo bỗng trỗi dậy trong tiềm thức khiến mỗi chúng ta lại nao nao xúc động. Thời gian thì cứ lặng lẽ trôi, mới đó mà gần mười năm, kể từ ngày đầu tiên em cắp sách đi học.
Gần 10 năm em đến trường được thầy cô giảng dạy, 10 năm mà tình nghĩa của thầy cô ngọt ngào quyện theo mỗi bước tiến của em. Và bây giờ đây chúng em đang ở ngôi trường THCS Nam hải thân yêu, học lớp 7c2 với những thầy cô mới. Thế nhưng 2 tháng vừa qua cũng đã là quá đủ để chúng em cảm nhận được tình yêu thương mà các thầy các cô đã dành cho mình.
Điều mà em đón nhận được ở tất cả các thầy cô ấy là tình thương bao la vô bờ bến. Đã bao lần em bắt gặp ở họ nét phiền muộn ưu tư khi chúng em chưa ngoan. Và cũng bao lần em nhìn thấy những nụ cười rạng rỡ làm họ trẻ hẳn lại mỗi lúc chúng em cố gắng trong học tập. Cao cả thay những “kỹ sư” tâm hồn!
Thầy cô đã vì chúng em mà có quản ngại chi. Vậy mà đôi lúc chúng em nào có hiểu ra điều đó mà làm cho người giáo viên của mình phiền lòng biết nhường nào.
Có biết bao câu hỏi tại sao, chúng em thật nông nổi và đáng trách. Nhưng họ bao giờ cũng sẵn sàng tha thứ bằng tình thương yêu học trò nồng thắm. Ôi thầy cô của chúng em!
Nhưng em hiểu rằng, đằng sau thành tích đó là những giọt mồ hôi và hơi ấm tình thương của cô thầy. Em như một bông hoa, còn cô là lòng đất. Hoa phải nhờ đất nuôi sống, lớn lên và xinh đẹp tô điểm cho đời. Thế nhưng người ta chỉ khen hoa đẹp, mấy ai nhớ đến nguồn gốc đã nuôi nấng mình. Song, đất không bao giờ phiền lòng về điều đó, vẫn tháng tháng ngày ngày nuôi sống vẻ đẹp cho đời. Thầy cô cũng vậy, như dòng nước chảy xuôi, dạy dỗ chúng em mà không hề toan tính. Cho nên chúng em – những bông hoa phải biết cội nguồn cho mình sức sống, mà tỏ lòng biết ơn đối với thầy cô. Dù biết là đền đáp công ơn thế nào cho đủ, nhưng cũng phải tỏ chút gì để thể hiện tinh thần uống nước nhớ nguồn. Lòng biết ơn đôi khi chỉ là việc đến đi thăm thầy cô mỗi dịp Tết … nhưng nó sẽ động viên thầy cô rất nhiều trong việc giảng dạy.
Một mùa Xuân mới lại sắp về. Chúng em thêm một tuổi và tóc thầy cô cũng thêm nhiều sợi bạc, cho mùa xuân quê hương mãi mãi tươi xanh. Thầy cô, đó là tấm gương sáng tuyệt vời, là ngọn đuốc thiêng liêng soi đường cho chúng em bước tới. Rồi mai kia khi chúng em đã rời xa quê hương.Em sẽ bước vào đại học, tiếp tục con đường học vấn của mình.
Bước đường tương lai rộng mở trước mắt em. Con đường ấy chính thầy cô là người khai mở. Vì thế, cho dù đã trưởng thành đến mấy, dù giữ vị trí nào trong xã hội, thì những hình bóng kính yêu của thầy cô mãi mãi ở bên em như nhắc nhở, động viên em trong suốt cuộc đời.
Ngoài mẹ cha, thầy cô là tất cả, người đã cho em chắp cánh vào đời. Trong thâm tâm em mãi luôn thầm nhủ: “Luôn nhớ công ơn thầy cô suốt đời ”
( Lê Danh Diễm – Lớp 7C2)
Bài xã luận thứ ba: Người lái đò mến yêu

Ngoài tình mẫu tử thì chắc hẳn tình thầy trò là một trong những tình cảm thiêng liêng hơn cả. Chúng em coi thầy cô như những người cha, người mẹ thứ hai trong cuộc đời mình.
Thầy cô- hai chữ tuy nhỏ bé nhưng trong đó lại lại chứa đựng sự biết ơn, kính trọng mà chỉ có những học sinh đủ tư cách mới dám gọi.Nhưng có lẽ nào chúng em đã quá vô tâm, thờ ơ với hai chữ đó mà đem ra đùa vui, giễu cợt như một trong những thú vui tiêu khiển của mình. Trong khi đó thầy cô vẫn luôn tận tụy, đóng góp hết sức cho nghề nhà giáo, cho những học sinh mà bấy lâu nay vẫn lấy thầy cô ra cười đùa, trêu chọc. Không những thế thầy cô lại còn coi chúng em như những đứa con của mình.
Người ta thường ví thầy cô như những người lái đò đưa thế hệ học sinh cập bến tương lai. Qủa là không sai!. Những người lái đò đó vẫn luôn dõi theo, chăm sóc chúng em trong suốt cả năm học, luôn luôn chờ mong những học sinh của mình cập bến chân trời tri thức sáng láng, ngập tràn những ước mơ, hoài bão đẹp đẽ của tuổi học trò.
Ngoài những kiến thức về sách vở, thầy cô còn dạy chúng em về những khó khăn, thách thức mà cuộc sống đem lại. Sẵn sàng động viên, an ủi, khích lệ chúng em và cùng chúng em chống lại những cám dỗ trong xã hội bây giờ. Từ đây ta có thể hiểu được công lao của thầy cô cũng chẳng kém gì những bậc sinh thành là bao, cũng không thể đong đếm được.
Làm nghề nhà giáo, thầy cô chắc hẳn phải hy sinh rất nhiều thứ. Trong khi mọi người đã yên giấc ngủ, những người thầy, người cô vẫn lặng lẽ soạn giáo án, chấm bài kiểm tra. Không cho phép bản thân mình rơi nước mắt trước những lời nói hay những hành vi thiếu lễ độ của học trò.Thầy cô còn dành những đồng tiền lương ít ỏi để đóng học phí cho học sinh nghèo, khó khăn. Lắm lúc em tự hỏi tại sao thầy cô lại hy sinh nhiều như vậy cho dù họ có thể không cần làm những việc đó?. Nhưng giờ em đã hiểu rằng: họ làm vậy là do sự yêu quý dành cho chúng em; do tình yêu, sự nhiệt huyết với nghề nhà giáo.
Em thật sự rất biết ơn thầy cô- những người lái đò đưa chúng em cập bến tương lai. Chúng em rất tự hào khi được là học trò của thầy cô. Tự hào là học sinh trường Trung học Cơ Sở Nam Hải.
Mãi yêu thầy cô!.
( Nguyễn Quỳnh Anh- lớp 7C2 )
Bài xã luận thứ ba: Tri ân người lái đò, cám ơn người

” Thầy cô ” là hai tiếng thiêng liêng nhất đối với tấm lòng của mỗi người học sinh. Thứ thiêng liêng ấy còn là nguồn sáng dồi dào thắp lên tương lai tươi sáng của nhân lại. Vì vậy những người nhà giáo xứng đáng nhận được ngàn lời nói hay để lại tiếng thơm muôn đời.
” Muốn sang thì bắc cầu Kiều
Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy “
Đó là một trong số những câu ca dao xa xưa mà ông cha ta dùng để tri ân các thầy, cô giáo. Và giờ đây cũng vẫn vậy, thậm chí nó còn được diễn đạt nhiều hơn, qua các hành động, lời nói và thâm tâm mình. Có lẽ đó là thứ tình cảm trong sáng nhất, thiêng liêng nhất của trò đối với chính người thầy, người cô của mình. Dù vậy nhưng những thứ đó vẫn chưa đủ, chưa đủ cho những tình cảm, hành động của cô đối với trò. Như những lần đêm đến, thầy tôi đã phải thức trắng đêm để soạn giáo án, những lần cô tôi giảng dạy trên lớp, dẫu bụi phấn cứ rơi, rơi mãi, đến khi nhuốm trắng mái tóc mình ” Người ” vẫn cứ đánh đổi. Để chúng tôi có một tương lai tốt hơn. Vậy mà, những năm trôi qua bốn mươi đứa con này của cô, thầy đều không nhận ra. Nhớ những lần ” Người ” trách phạt, giong nói nghiêm nghị giảng đạo thật khác một trời một vực với lúc người đánh. Nhắm mắt thật chặt một giây để khi mở ra lại nhìn thấy ánh mắt thương xót của cô. Cô đánh một cái thật nhẹ, thật nhẹ thôi mà sao cô buồn vậy. Con đã nghĩ thà rằng: cô sẽ vụt thật mạnh để con nhớ, để con không phải nhìn cái ánh mắt đấy. Nó làm con thật hối hận, từ đó con sẽ trở nên tốt đẹp hơn để không phải nhìn thấy cô như thế nữa.
Công lao to lớn là vậy đó, nhưng sau khi năm tháng trở thành ngọn gió thổi cho thuyền lướt đến đích. Lại có mấy ai quay trở về đây, nhìn ngắm cô nuôi dạy tầng lớp mới. Nhưng em chắc rằng cứ vào ngày này, cái ngày 20/11. Những đứa con cũ sẽ lại nhớ đến người mẹ thứ hai của mình, người gây dựng tất cả để ta có thành tích như ngày hôm nay.
Nhân ngày nhà giáo Việt Nam, con xin chúc các thầy, cô giáo đã và đang ở trường THCS Nam Hải có sức khỏe dồi dào và thành công hơn nữa trong sự việc trồng người.