1. Bài kiểm tra đáng nhớ
Minh là lớp trưởng của lớp 7A. Minh học giỏi, luôn đứng top 3 trong lớp, được điểm tốt mỗi bài kiểm tra . Do đó, Minh đâm ra tự kiêu, chủ quan…
– Các em về học bài kĩ nhé! Mai lớp ta sẽ có bài kiểm tra một tiết môn toán ! Rồi , chào các em !
– Chúng em chào cô ạ !!!
Trên đường về ….
– Tôi lo quá, mai kiểm tra rồi – Nhỏ Ly lo lắng
– Bà thì lo gì chứ , bà đứng trong top 3 có khi còn ngang ngửa lớp trưởng . Tôi mới là người lo đây này !!! – Thằng Duy than thở
– Haha !! Đối với tôi thì chỉ dễ như trở bàn tay, tôi chả cần ôn tôi cũng vượt qua . – Minh tự tin nói
– Nhưng mà ….cô dạy là chủ quan không tốt đâu … tớ nghĩ mình …n…nên – Nhỏ Linh im lặng bấy giờ , bỗng rụt rè lên tiếng
– Hứ !! Chỉ có cái loại học dốt như bà mới phải học thôi , cái đồ học dốt , quê mùa …- Minh buông lời trêu chọc
– Thôi thôi Minh ơi ! – Thằng Mạnh lên tiếng ngăn cản
Sáng hôm sau – Trong giờ kiểm tra
” Haha ta đây chả phải vội vàng làm chi. Gần sát giờ làm cũng kịp ” – Minh vừa nghĩ vừa nhếch miệng cười
Trong khi đó , trái lại với Minh , Linh đang cắm cúi làm một cách nghiêm túc . Có vẻ nhỏ đã ôn bài rất chăm chỉ
– Các em ơi ! Sắp hết giờ rồi nhé ! – Cô hương dõng dạc
– Cái gì chứ ! Đã gần hết giờ rồi sao ! Chết thật!! Mình ngủ quên nãy giờ – Minh hốt hoảng , luống cuống tay chân
Sau vài phút làm thì cuối cùng cũng hết giờ , tuy nhiên Minh có vẻ vẫn chưa xong
– Các em về nhé ! Lớp trưởng thu bài nộp lại cho cô ! Cô ở văn phòng em nhé .
– Vâng ạ
” Đây là cơ hội !!!!!! “
Thì ra sau gốc cây phượng của trường, Minh đang lúi húi chép bài của Ly . Nhưng không may lại bị cô Hương phát hiện … Sau đó , Minh nộp bài như chưa có chuyện gì xảy ra …..
– Cả lớp ơi ! Hôm nay, cô đã chấm xong tập kiểm tra của lớp . Và top 3 lần này vẫn là bạn Minh, Ly , cả …Linh nữa
– Ồ !!!!!! Có cả Linh nữa sao !? Gì vậy chứ từ hang 35 của lớp mà lọt lên được top 3 !? Thật không thể tin được ……
Bao nhiêu lời bàn tán , kết thúc bằng lời nói của cô :
– Thôi nào các em ! Lần này cô sẽ tặng quà cho người xứng đáng nhất
” Là mình cho xem ” – Minh nghĩ
– Cô mời Linh !!!
“Cái gì !!!! ” – Minh như không tin vào mắt mình
Cả lớp vỗ tay nồng nhiệt chúc mừng cho Linh .Riêng Minh thì không cam lòng , cậu bèn để cuối giờ ở lại nói chuyện với cô.
– Thưa cô, em thấy nó thật phi lý, trong khi em đứng top 1 của lớp còn nó chỉ đứng top 3 , vậy tại sao cô lại thưởng cho nó chứ !! – Minh ấm ức
– Minh à ! Thật sự để mà nói thì bạn ấy đã biết tự cố gắng , tự độc lập làm bài . – Cô Hương giải thích
– Nhưng em cũng … -Minh đang nói chợt khựng lại
– Đúng vậy , Minh à ! Cô biết cả rồi …Cô cho em điểm mà không thưởng cho em cũng vì có lý do cả thôi
Minh cúi gằm mặt xuống, lòng có vẻ ấm ức, cậu nắm tay thật chặt, bức xúc với lời nói của cô…Bỗng nhiên Minh đã nhớ ra buổi sáng hôm qua, cậu vô tình gặp cô Hương, ánh mắt cô như nhạt dần, khuôn mặt hiện rõ sự thất vọng. Minh đã nhìn ra điều đó rõ ràng nhưng vẫn giả vờ như không thấy gì……Cậu cảm thấy thật tội lỗi vì sáng đã khiến cô phải thất vọng về mình, nhìn mình với ánh mắt vô cảm….
– E… Em xin lỗi cô! Vì em đã chủ quan , không học hành nghiêm túc , vả lại còn chép bài của bạn, mong cô tha lỗi cho em! – Cậu khóc lóc nói
– Thôi được rồi , không sao cả , ai cũng từng có lần mắc lỗi. Em hãy cầm cái này về và hãy nhớ rằng đây là một bài học đáng nhớ của mình , để mỗi khi nhìn vào nó , em phải tự nhủ rằng : Mình sẽ thay đổi . Có được không nào ?
– Vâng ạ , em cảm ơn cô….
( Lê Trần Thiên Ân, Đặng Nguyễn Việt Anh – 7C2 )
2. Người cô năm xưa
Vậy là em đã bước vào lớp 7 rồi nhưng em không thể nào quên người dẫn em bước tới tương lai. Đó là cô Hà- cô giáo dạy em hồi lớp 5.
Nhân dịp ngày 20/11 em và các bạn ở lớp cũ tổ chức lễ tri ân dành cho cô. Ngày hôm đó ai cũng náo nức để gặp lại cô, các bạn bàn bạc kế hoạch để tổ chức cho cô. Ai nấy cũng đều tích cực đưa ra những sáng kiến. Cuối cùng cả lớp quyết định tổ chức cuộc gặp gỡ cô trò sau nhiều năm xa cách. Các bạn lớp em dự định mở một buổi liên hoan nhỏ. Mọi người phân chia mỗi người một công một việc. Sau khi các bạn mua đồ xong, mọi người bắt đầu vao công việc. Các bạn nữ trang trí lớp, các bạn nam kê đồ, bàn ghế thật ngay ngắn. Bạn Hương viết một dong chữ ” Chúc cô ngày 20/11 vui vẻ ” lên bảng trông thật đẹp. Mọi người ai cũng bận những cũng vui vì nhiều năm chưa gặp lại cô, không biết giờ cô có thay đổi gì không. Gần sắp đến buổi liên hoan, các bạn nữ gọi cô đến. Để tạo một bầu không khí bất ngờ, các bạn nam tắt điện. Mọi người chui hết xuống gầm bàn. Bạn Hùng, Vinh, Trường, Nghĩa nhanh nhảu bước ra cửa chào cô và mời cô vào dự buổi liên hoan.
Cô Hà bất ngờ không nói lên lời, mắt cô nhòe lệ, trìu mến nhìn chúng em. Cô nói:
– Ai là người đã tổ chức cho cô vậy các em?
– Dạ thưa cô, chúng em đã cùng nhau bàn bạc để tổ chức 20/11 đấy cô ạ- Bạn Nhi nói
– Cô rất vui vì các em vẫn nhớ đến cô và tổ chức 20/11 cho cô, cô thật sự rất xúc động trước những gì các em đã làm. Cô cảm ơn các em nhiều lắm.
Bạn Nghĩa ra dáng tổ trưởng bảo:
– Hôm này là ngày tri ân các thầy cô vậy chúng mình hãy hát tặng cô một bài hát nhé các bạn!
Mọi người cùng nhau hát say sưa bài ” Bụi phấn “. Các bạn còn rủ nhau chơi trò đóng kịch cô giáo và học sinh. Các bạn đóng rất buồn cười và dí dỏm. Có một kỉ niệm sâu lắng giữa cô Hà và các thành viên trong lớp. Trước khi chia tay cô Hà, mọi người hứa với cô: ” Hãy luôn đoàn kết, chia sẻ buồn vui với nhau “.
Một câu chuyện em nhớ mãi không bao giờ nhạt phai. Em chắc chắn rằng tình cảm giữa em và cô không bao giờ mờ nhạt mà mãi mãi sống trong tim em.
( Bùi Cẩm Anh, Nguyễn Văn Hùng- lớp 7C2 )
3. Thầy, bây giờ mùa bông lau trắng
Đã 10 năm rồi em không gặp lại Thầy, cũng chừng ấy thời gian em vẫn hằng mơ một ngày em được trở lại thời thơ bé với bao kỷ niệm lưu luyến với thầy cô và bè bạn. Chiều nay em đi qua khúc sông gặp bạt ngàn hoa lau trắng, những bông lau trắng bời bời như nỗi nhớ của em về Thầy…
Bài học đầu tiên em học ở Thầy là bài giảng lịch sử về Đinh Tiên Hoàng – vị vua tài giỏi đã dẹp loạn 12 sứ quân, đặt nền móng xây dựng độc lập tự chủ của đất nước.
Thầy đã kể rất sinh động việc thời nhỏ, Đinh Bộ Lĩnh cùng các bạn chăn trâu lấy bông lau làm cờ bày trận đánh nhau với trẻ con thôn khác, đánh đâu thắng đó, tất cả đều hàng phục tôn làm “chủ tướng”, chéo tay làm kiệu khiêng và cầm hoa lau đi hai bên để rước như vua.
Hình ảnh những cành lau trắng đã được Thầy minh họa rất xúc động và trở thành dấu ấn không bao giờ phai nhạt trong em và nhiều lứa học trò chúng em ngày ấy. Thầy đã giảng cho chúng em biết bao bài học về lịch sử, về tình yêu đất nước và tinh thần kiên cường bất khuất của dân tộc… nhưng có một điều, Thầy chưa bao giờ kể về mình, về cuộc đời quân ngũ của Thầy. Thầy là thương binh, Thầy trở về từ chiến trường và đã để lại nơi ấy một cánh tay. Em nhớ những dòng chữ bằng phấn trắng Thầy viết lên bảng bằng tay trái xiên xiên, chợt thấy cay cay sống mũi…
Hồi đó, món quà mà em và các bạn trong nhóm học sinh giỏi Văn đã tặng Thầy nhân ngày 20-11 là một bó hoa lau trắng. Thầy đã xúc động đến lặng người. Thầy cẩn thận cắm “bó hoa đặc biệt” ấy của chúng em vào một bình hoa được làm bằng gốc tre ngà ở phòng làm việc của Thầy. Rồi Thầy quay lại nói với chúng em giọng xúc động: hoa lau trắng nhắc Thầy nhớ mẹ, nhớ những người đồng đội cũ. Thầy kể, chữ đầu tiên hồi đó Thầy học là chữ 0.
Để thầy dễ nhớ, mẹ Thầy nói nếu khi con nhìn thấy nắng xuyên qua mái nhà của mình, thấy những chấm tròn, đó là chữ 0. Nhà Thầy hồi đó lợp bằng tranh mây. Những gánh tranh mây mà cha Thầy đã lặn lội mang về từ trong rừng sâu, kiên nhẫn gánh đến mấy tháng trời mới đủ làm mái nhà. Người thầy đầu tiên trong cuộc đời Thầy chính là mẹ Thầy. Những con số đầu tiên Thầy biết cũng từ mẹ. Học đếm từ số 1 đến số 10, rồi cả phép cộng, trừ, nhân, chia cũng bằng những củ khoai, những phần quà của mẹ mỗi buổi chợ chiều cho chị và mấy đứa em.
Bài học làm người mẹ cũng dạy Thầy bằng những câu ca dao “Lá lành đùm lá rách“, “Ăn xem nồi ngồi xem hướng“, “Học ăn học nói học gói học mở“,… Chỉ đơn giản là những lời dạy thường ngày, không có cuốn giáo án nào ngoài cuốn giáo án trái tim, tấm lòng yêu thương con hết mực… Câu chuyện kể của Thầy cũng là một bài học Thầy muốn dạy lại cho em, về tình yêu và lòng nhân ái. Có lẽ em nhớ và kính trọng Thầy hơn bởi những điều thật giản dị như thế.
Trong giấc mơ ngập trắng hoa lau, em thấy tuổi thơ mình trở về bình yên, trong trẻo. Em nhớ Thầy nói là mỗi loài hoa đều có một hồn cốt riêng, đều có những giá trị mà chưa có ai viết hết, nói hết.
Giờ đây đứng trước triền sông bạt ngàn hoa lau trắng – loài hoa giản dị đã trở thành ký ức thiêng liêng trong em khi nhớ về Thầy, về bài học đầu tiên của Thầy. Trong trái tim em, hình ảnh của Thầy giống như một ngọn núi với những tán cây đủ chở che cho em suốt mùa nắng gắt, cũng là nơi bình yên em muốn trở về mỗi khi lòng mệt nhoài nơi đất khách.
Mùa đông đã về hun hút gió. Ngoài triền sông hoa lau trắng lại bời bời trong gió. “Cây lau có một sức sống bền bỉ và diệu kỳ, dù gió mưa có quất bao nhiêu thì hoa vẫn nở đúng mùa và vẫn trắng đến chênh chao. Con người cần phải kiên trì hơn loài hoa lau ấy…”
– Thầy đã dạy em như thế. Đến bây giờ em vẫn luôn mang theo bên mình hình ảnh của một màu hoa – trắng tinh khiết như những tình cảm mến thương của những cô cậu học trò dành tặng thầy cô giáo…
( Sưu tầm )
4. Người thầy và những tờ tiền cũ
Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện của con mình “làm sao mà chọi với người ta”!… Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng “mình có thể”.
Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo lắng tràn về vây lấy nó… Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu nó.
Rồi thầy đến mang cho nó một lô sách, vở mà nó đoán là những bài học “nhân-lễ-nghĩa” của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là “bí kíp” rồi dặn chỉ lúc nào khó khăn nhất mới được mở ra. Nó đã không “cảnh giác” thừa.
Gói “bí kíp” mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp những tờ tiền 10.000 đồng bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu phần nhiều đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm! 900.000 đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc.
Đã hai năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy chuyển công tác. Hai năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được những đồng 10.000 của thầy (lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó bế tắc nhất!). Hai năm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy.
Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo: “Thầy H. mất rồi!”. Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ: “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: “Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết. Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã…”.
Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng hổi của nó những tờ 10.000 đồng lấp lánh…
Đến bây giờ nó mới để ý thấy thầy đã xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khéo léo ngày xưa đã gân guốc lên nhiều lắm… Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở: “Thầy ơi… Sao không đợi con về?”.
Vì nó cứ đinh ninh: nếu đổi những đồng 10.000 kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở về
( Sưu tầm )