Thơ

Người lái đò

Tháng năm dầu dãi nắng mưa,

Con đò tri thức thầy đưa bao người

Qua sông gửi lại nụ cười

Tình yêu xin tặng người thầy kính thương

Con đò mộc – mái đầu sương

Mãi theo ta đến khắp muôn phương trời

Khúc sông ấy vẫn còn đầy

Thầy đưa tiếp những đò đầy qua sông

   ( Hoàng Thị Thanh Nhàn – lớp 7C2 )

Công ơn thầy cô

Thầy cô là người lái đò

Cho em tri thức bước vào tương lai

Thầy cô là mẹ là cha

Mở mang kiến thức cho em sau này

Chăm ngoan , học tốt hôm nay

Sau này thành đạt nhớ ơn suốt đời

Thầy cô người dìu dắt em

Mai sau khôn lớn không quên ơn thầy

( Nguyễn Thị Hương – lớp 7C2 )

Người lái đò dấu yêu

Cô là mẹ, thầy là cha

Nâng niu,dạy dỗ chúng em nên người

Thanh xuân : con đò – dòng sông

Chẳng ngại quản nhọc thầy đưa bao người

Đâu ai biết trước tương lai

Dòng đời đưa đẩy,lông bông gập ghềnh

Khó khăn em cũng chẳng sợ

Vì có thầy cô dõi theo hàng ngày

Cô thầy sợ chúng em đau

Nên kề bên mãi mà chẳng rời đi

Con đò dầm dãi nắng mưa

Trở bao tri thức, dòng người ngược xuôi

Thời gian cứ thế qua đi

  Chuyến đò nào, giờ đã nặng đầy yêu thương!

    (Nguyễn Minh Thanh – Lớp 7C2 )

Người lái đò mến yêu

Một màn đêm buông xuống

Ngàn sao đêm tỉnh giấc

Màn sương đêm mịt mờ,

Phủ khắp cả thế gian

Vạn vật đã yên giấc,

Chỉ còn một mình cô

Vẫn kề bên trang sách,

Cô soạn trang giáo án

Chuẫn bị cho tiết học

Cô miệt mài tận tụy,

Vì chúng em hằng ngày.

 

Bỗng một ngày mưa gió

Chúng em lỡ lớn lên,

Và khiến cô buồn lòng

Cớ sao cô không giận,

Chỉ nhắc nhở nhẹ nhàng.

 

Ôi giọng nói ấm áp !

Như lời ru của mẹ

Cô là một người mẹ,

Sẵn sàng vì chúng em

Cho em một tương lai

Một tương lai sáng ngời !

( Nguyễn Thảo Nguyên – Lớp 7C2 )

Thầy giáo mến yêu

Công ơn người thầy

To lớn biết bao

Đẹp tựa vì sao

Tỏa sáng trong đêm.

Thầy luôn miệt mài

Ngày đêm tận tụy

Kề bên trang sách

Những trang giáo án

Như trang sách hồng

Món quà tri thức.

Mỗi khi đến tiết

Thầy luôn cố gắng

Dành cả tâm huyết

Dạy em học bài

Bài học bổ ích

Soi sáng tim em.

Thầy là cánh cửa

 Mở ra thế giới

Thế giới kì diệu

Của sự yêu thương.

Thầy là người cha

Người cha thứ hai

Người cha đáng mến

Người thầy mến yêu

Em yêu người thầy

Người cha của em.

( Nguyễn Thị Phương Linh B- lớp 7C2 )

Cô giáo em

Ngày đầu tiên đi học

Mái trường thân yêu ơi!

Ngày mà cô dìu dắt

Đưa em vào lớp một

Người lái đò tận tụy

Hết lòng vì chúng em

Cô mở ra thế giới

Một chân trời tri thức.

Người dạy dỗ chúng em

Bao điều hay, lẽ phải

Bao kiến thức bổ ích

Luôn đọng lại trong em.

Những kiến thức đáng quý

Trong giáo án của cô

Từng trang giáo án đó

Như những bông hoa xinh

Cô tặng cho chúng em

Những món quà tri thức.

Một nụ cười trìu mến,

Một giọng nói dịu dàng

Đôi mắt đen hiền từ

Âu yếm nhìn chúng em.

Tuổi nhỏ còn thơ dại

Hay khiến cô phiền lòng

Nhưng không phải vì thế

Mà cô giận chúng em

Cô luôn luôn cố gắng

Với tình thương bao la

Cô là người lái đò

Cho em đến tương lai.

( Nguyễn Thị Phương Linh B- lớp 7C2 )

Thầy cô là người lái đò

Chắp cánh cho em bao những ước mơ.

Thầy cô là cha, là mẹ

Dạy cho chúng em đạo lí làm người.

Không thầy, không bạn, không cô

Làm sao có được tương lai như này.

Học hành ngoan ngoãn, chăm chỉ

Là biết đền đáp công ơn thầy cô.

( Nguyễn Tiến Thành- lớp 7C2 )

Leave a comment